Nhật ký 24/11/2012
2011.04.17
package miss;
/**
*
* @author nth
*/
public class Main{
public static void main (String[] args) {
Miss20110417 miss = new Miss20110417("Miss you");
miss.setSize(300, 300);
miss.setVisible(true);
}
}
/*************** Main **********************************/
package miss;
import java.awt.Frame;
import java.awt.Label;
public class Miss20110417 extends Frame{
Label lblContent = new Label("I miss you so much");
public Miss20110417(String title) {
super(title);
add(lblContent);
}
}
Có lẽ là vì nhớ
Có một câu thơ: "Bỗng một ngày, người ấy mở toang cánh cửa, và bước vào cuộc sống của tôi".
Trích đoạn phim "Sabrina" của Andrey Herbun
You... look better with hair...
Your black eyes are seducing...
Beautiful skin...
Healthy voice...
And your passion like the steaming sun in July.
And so...
I'd like to be in love with you... For a long time...
Love you...
Bút ký 1/4/2011
Có những mảnh thời gian để ta hiểu ta hơn.
Có những thứ đâu chỉ ngồi mà ước mà có. Có những niềm tin đâu dễ dàng thường trực trong tim. Đừng hênh hoang rằng ta đây có niềm tin quyết thắng. Có thể là lúc ấy thì có đấy. Nhưng có giữ được nó hay không thì lại là chuyện khác. Đó là cả một vấn đề.
Có những niềm tin chỉ bước qua linh hồn rồi từ từ trở thành dĩ vãng. Có những niềm tin vẫn bền bỉ theo ta xuống tận tâm hồn. Niềm tin ấy luôn thường trực, ấp ủ những ước mơ cháy bỏng của con tim bé nhỏ. Niềm tin là chìa khóa để mở cửa thành công. Nhưng làm sao ta giữ được niềm tin ấy trước cám dỗ cuộc đời, trước những phù dung ảo mộng?
Thói ở đời, ta vẫn thường dễ có mọi thứ và rồi chính đôi bàn tay và trí óc này lại đánh mất mọi thứ.
Bởi vì ta cứ nghĩ rằng ta đã có nó và ta nghĩ ta sở hữu được ư? Nhưng thực tế chẳng bao giờ nó thuộc về ta.
Hãy luôn biết quý trọng và nâng niu bởi bản thể con người sinh ra là không có gì cả. Vậy thì những gì đã đến, chao ôi! Rồi cũng dễ dàng bị mất đi. Thế thôi! Đừng bao giờ sở hữu theo những kiểu nô lệ. Đừng bao giờ phải hát khúc ca ta chẳng còn gì, khi ta chẳng là gì.
Nhớ một người
Mình thấy nhớ người ấy quá. Sao người ấy lại càng lạnh lùng với mình. Không lẽ ngoài ấy lạnh, khiến trái tim của người ấy cũng đóng băng? Đóng băng với cả người yêu sao?
Mình thấy nhớ người ấy, nhớ mọi lúc, kể cả khi mình đang ngồi trong phòng thi. Hôm trước đó, khi đang làm bài thi, mà mình lại nhớ đến người ấy. Thật kì lạ. Nhưng người ấy lạnh lùng quá.
Người ấy từng hỏi mình: "Chị có thấy mệt mỏi khi cứ sống thế này không?" Mệt mỏi ư? Mỗi lần nhớ đến người ấy, mình thấy vui, thấy hạnh phúc, như vậy là mệt mỏi sao? Không! Mình không thấy mệt mỏi gì cả, mình biết mình và người ấy mãi mãi không gặp, mình biết mình và người ấy mãi mãi không thể, nhưng với mình, khi có người ấy bên cạnh, mình thấy rất hạnh phúc, dù chỉ là như thế, cũng đã rất hạnh phúc rồi.
nhật kí 31 tháng 10 năm 2010
biết nói làm sao cho bạn hiểu được. uk. có thể với tất cả những người mà m gặp trước đó, m chia tay họ rất dễ dàng. Có thể vì m k iu họ, Nhưng với bạn thì khác.. M k biết phải nói như thế nào bây giờ, lúc nào m cũng mong muốn bạn dc hạnh phúc, nhưng rồi đôi lúc m nhận thấy m k làm dc điều đó. M bất lực, có lẽ vì chúng m quá khác nhau, có lẽ vì chúng m không giống nhau 1 điều gì. Lúc đó m bùn lắm, vì m k mang đến hp cho bạn, mà chỉ toàn làm bạn bực m thêm thôi.





